Site icon MUC News

Hàng giả sống nhờ niềm tin thật: Bài học từ vụ “cô giáo Hương”

Hàng giả sống nhờ niềm tin thật khi danh tiếng, mạng xã hội và hình ảnh cá nhân được dùng để thúc đẩy bán hàng, đặt ra yêu cầu kiểm soát chặt chẽ.

Nguyễn Thị Hương, người được biết đến với tên “cô giáo Hương”. (Ảnh minh họa: MUC)

Vụ khởi tố “cô giáo Hương” cùng chồng cho thấy hàng giả có thể dựa vào danh tiếng của người bán để tạo niềm tin, qua đó vượt qua sự cảnh giác của khách hàng.

Ngày 22/8, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP Hà Nội khởi tố Nguyễn Thị Hương, 27 tuổi, trú Hà Nội, được biết đến trên mạng xã hội với biệt danh “cô giáo Hương”, cùng chồng là Vũ Hải Long về tội Lừa dối khách hàng.

Đây là kết quả mở rộng điều tra vụ án liên quan vợ chồng Lê Văn Phú, tức Phú Lê, và Lã Thúy Kiều. Theo cơ quan điều tra, Hương và Long hợp tác với vợ chồng Phú Lê sản xuất, quảng bá, tiêu thụ sản phẩm Loramen qua một công ty thương mại, thu lợi bất chính hơn 11,6 tỷ đồng từ tháng 11/2024 đến tháng 4/2026.

Tại cơ quan công an, Hương khai dù không nắm rõ công dụng thực sự của sản phẩm nhưng vẫn tham gia quảng bá vì lợi nhuận.

Khi danh tiếng trở thành “bảo chứng” cho sản phẩm

Danh xưng “cô giáo” không phản ánh nghề nghiệp thực tế của Hương. Cơ quan điều tra xác định người này không làm giáo viên. Tuy nhiên, hình ảnh gần gũi được xây dựng qua hàng trăm video, cùng sự xuất hiện của những người có lượng theo dõi lớn như Phú Lê, Huấn Hoa Hồng và Hải Sapa TV, có thể tạo cảm giác đáng tin với người mua.

Kết quả xác minh cho thấy Loramen chỉ là sản phẩm hỗ trợ khử mùi, ngăn ngừa nấm ngứa và vi khuẩn, không có tác dụng tăng cường sinh lý như quảng cáo. Sản phẩm được giới thiệu qua những đoạn video quay tại nơi được cho là xưởng sản xuất, cùng các lời khẳng định mạnh trước camera.

Thực tế, đây không phải trường hợp cá biệt. Võ Thị Ngọc Ngân, tức Ngân 98, từng bị khởi tố trong vụ sản xuất, buôn bán hàng giả là thực phẩm. Tại Thanh Hóa, công an cũng điều tra các vụ bán hàng giả nhãn hiệu qua mạng xã hội, với giá trị hàng đã bán trên 30 tỷ đồng.

Vụ kẹo rau củ Kera hồi tháng 11/2025 là một ví dụ khác. Tòa tuyên Thùy Tiên, Quang Linh và Hằng Du Mục mỗi người 2 năm tù cùng tội danh, liên quan gần 130.000 hộp kẹo bán cho hơn 56.000 khách hàng, thu trên 17,5 tỷ đồng.

Nghịch lý là người mua không thể trực tiếp kiểm chứng dây chuyền sản xuất, nhưng lại dễ tin vào hình ảnh quen thuộc của người bán. Uy tín được tạo dựng ở một lĩnh vực có thể vô tình trở thành “bảo chứng” cho sản phẩm ở lĩnh vực khác, dù hai yếu tố không liên quan.

Theo luật sư Hoàng Hà, thuộc Đoàn Luật sư TPHCM, một “dây chuyền” tạo niềm tin có thể bắt đầu từ khâu gia công, thiết kế bao bì, người có ảnh hưởng xuất hiện trước camera đến thuật toán nền tảng đưa nội dung tới khách hàng. Khi xảy ra vấn đề, trách nhiệm có nguy cơ bị đẩy từ bên này sang bên khác, còn người mua phải tự kiểm tra sản phẩm dù không đủ khả năng.

Vì thế, câu hỏi không chỉ là tại sao người tiêu dùng dễ tin, mà còn là vì sao niềm tin lại có thể trở thành công cụ kinh doanh trong khi trách nhiệm bị phân tán.

Năm 2025, lực lượng Quản lý thị trường Hà Nội xử lý hơn 363 vụ việc liên quan thương mại điện tử, tổng tiền phạt trên 6,4 tỷ đồng. Những con số này cho thấy nguy cơ hàng giả trên môi trường mạng không còn là vấn đề riêng lẻ.

Khi danh tiếng đi trước việc kiểm chứng, bài học đặt ra là người tiêu dùng cần tỉnh táo trước những lời quảng bá, còn người bán phải chịu trách nhiệm với chính niềm tin mà mình tạo ra.

Nguyễn Lan (tổng hợp)