Quân đội Mỹ và lực lượng Iran liên tiếp tiến hành các đợt không kích quy mô lớn nhắm vào nhau tại Trung Đông, đẩy khu vực vùng Vịnh vào một vòng xoáy đối đầu quân sự ngày càng khó kiểm soát.
- Phụ Thọ: Khởi tố người phụ nữ trộn bột ngô, bột sắn làm tinh bột nghệ giả
- Gene, hormone và lối sống giúp phụ nữ sống thọ hơn đàn ông
- Bộ Ngoại giao triển khai bảo hộ công dân sau vụ lật ca nô Phú Quốc
Rạng sáng 12/7/2026, quân đội Mỹ mở đợt tấn công thứ ba trong vòng một tuần nhằm vào Iran, sau khi cáo buộc Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran chặn giữ tàu container M/V GFS Galaxy tại eo biển Hormuz. Đáp lại, Iran phóng tên lửa đạn đạo và UAV nhắm vào các mục tiêu liên quan đến Mỹ tại Jordan, Kuwait, Bahrain, Qatar và Oman, trong khi giới lãnh đạo hai nước liên tục đưa ra những tuyên bố cứng rắn có thể đẩy căng thẳng leo thang hơn nữa.
Theo Reuters, Washington cáo buộc Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran đã chặn giữ tàu container M/V GFS Galaxy tại eo biển Hormuz trước khi phát lệnh không kích. Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ, CENTCOM, cho biết khoảng 140 mục tiêu tại Iran đã bị nhắm đến trong đợt tấn công này, bao gồm trận địa tên lửa, UAV, kho đạn và các cơ sở giám sát ven biển.
Mỹ tuyên bố mục đích của chiến dịch là làm suy yếu khả năng Iran tấn công tàu dân sự và tàu thương mại di chuyển qua khu vực. Ngay trong ngày 12/7, nhiều thành phố ở phía nam Iran ghi nhận các vụ nổ liên tiếp, trước khi Tehran phát động đòn đáp trả bằng tên lửa đạn đạo và UAV.
Theo Al Jazeera, các mục tiêu liên quan đến Mỹ tại Jordan, Kuwait, Bahrain, Qatar và Oman đều nằm trong phạm vi tấn công mà Iran công bố. Iran cũng tuyên bố đã tập kích căn cứ Prince Hassan ở Jordan cùng nhiều cơ sở radar và hậu cần của Mỹ nằm rải rác khắp vùng Vịnh.
Song song với các đòn tấn công trên thực địa, giới lãnh đạo hai nước liên tục đưa ra những tuyên bố mang tính đe dọa lẫn nhau. Trong tuyên bố được Hãng thông tấn Fars đăng ngày 11/7, Lãnh tụ tối cao Iran Mojtaba Khamenei khẳng định việc trả thù cho cha ông, cố lãnh tụ Ali Khamenei, là “yêu cầu của dân tộc” và “nhất định phải được thực hiện”.
Ngày 12/7, nghị sĩ Iran Alaeddin Boroujerdi tuyên bố Nhà Trắng “sẽ không còn an toàn” đối với Tổng thống Mỹ Donald Trump. Cùng ngày, Chủ tịch Quốc hội Iran Mohammad Bagher Ghalibaf khẳng định “thời kỳ của các thỏa thuận đơn phương đã chấm dứt”, đồng thời cảnh báo Mỹ phải thực hiện cam kết hoặc “trả giá”.
Trước đó, Tổng thống Trump từng cảnh báo sẽ “tiêu diệt” Iran nếu Tehran thực hiện hoặc âm mưu ám sát ông. Trên đài CNN ngày 12/7, cựu đại tá không quân Mỹ Cedric Leighton mô tả các đòn tấn công và phản đòn liên tiếp là một “nhịp điệu chiến đấu”, nhằm duy trì sức ép nhưng chưa đẩy hai bên vào một cuộc chiến tranh toàn diện. Tuy nhiên, khi phạm vi mục tiêu ngày càng mở rộng và ngôn từ trả đũa thêm phần gay gắt, nguy cơ xảy ra tính toán sai lầm giữa hai bên cũng tăng lên đáng kể.
Trong lúc các đòn tấn công quân sự tiếp diễn, eo biển Hormuz vẫn là tâm điểm của một kênh thương lượng riêng biệt giữa các bên liên quan. Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran ngày 12/7 tuyên bố sẽ phong tỏa eo biển này cho đến khi Mỹ chấm dứt can thiệp vào khu vực, trong khi CENTCOM khẳng định tàu thương mại vẫn tiếp tục qua lại bình thường.
Bất đồng giữa hai bên không chỉ nằm ở việc eo biển Hormuz sẽ mở hay đóng, mà còn nằm ở quyền xác lập cơ chế vận hành tuyến hàng hải chiến lược này. Trước đó, Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi ngày 11/7 đã đến thủ đô Muscat của Oman để gặp người đồng cấp nước chủ nhà, ông Badr Albusaidi.
Theo phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Iran Esmaeil Baghaei, các đoàn pháp lý và kỹ thuật của hai nước đã thảo luận về việc quản lý giao thông tại eo biển Hormuz, với sự tham gia trung gian của Qatar. Diễn biến này cho thấy Iran không chỉ dùng Hormuz như một công cụ gây sức ép, mà còn tìm cách đưa yêu sách kiểm soát eo biển vào một khuôn khổ đàm phán chính thức.
Ông Ian Ralby, nghiên cứu viên cao cấp tại Trung tâm Chiến lược Hàng hải của Mỹ, nói với Al Jazeera rằng cả hai phía đều đang quyết tâm tiếp tục làm suy yếu đối phương. Theo ông, cách tiếp cận này đang tạo thành một công thức cho một cuộc xung đột kéo dài, thay vì mở ra hướng giải quyết dứt điểm cho cuộc khủng hoảng tại vùng Vịnh.
Nguyễn Chiến (tổng hợp)

