Site icon MUC News

UAE rời OPEC: Bước ngoặt lịch sử tái định hình thị trường dầu mỏ

OPEC được thành lập năm 1960 nhằm điều phối chính sách dầu mỏ. (Ảnh: Chụp màn hình báo Dân Trí).

Việc UAE rút khỏi OPEC từ ngày 1/5 đánh dấu sự chấm dứt của mối quan hệ gần 60 năm, đồng thời tạo ra những biến động lớn về cung cầu và địa chính trị toàn cầu.

Khát vọng sản lượng và chiến lược độc lập

Ngày 28/4, Các Tiểu vương quốc Ả rập Thống nhất (UAE) bất ngờ tuyên bố rời khỏi Tổ chức các nước xuất khẩu dầu mỏ (OPEC) và liên minh OPEC+. Quyết định có hiệu lực từ ngày 1/5, khép lại hành trình gắn bó từ năm 1967 của quốc gia sản xuất dầu lớn thứ ba trong khối.

Lý do chính thức được đưa ra là nhằm phục vụ “lợi ích quốc gia dài hạn” và tăng tính linh hoạt trong điều hành năng lượng. Abu Dhabi muốn tự do quyết định sản lượng dựa trên năng lực hạ tầng và tín hiệu thị trường thay vì phải tuân thủ các hạn ngạch khắt khe từ đàm phán đa phương.

Thực tế, UAE đã đầu tư hàng tỷ USD để nâng công suất khai thác lên 4,85 triệu thùng/ngày và đặt mục tiêu chạm mốc 5 triệu thùng vào năm 2027. Việc bị “kìm hãm” bởi các thỏa thuận cắt giảm của OPEC+ khiến UAE không thể tối ưu hóa doanh thu từ hạ tầng hiện đại, gây ra những căng thẳng nội bộ kéo dài với các lãnh đạo khối như Ả rập Xê út.

Bên cạnh đó, yếu tố địa chính trị cũng đóng vai trò quan trọng. Quyết định rời đi diễn ra trong bối cảnh UAE liên tục hứng chịu các cuộc tấn công bằng tên lửa và UAV từ Iran – một thành viên khác của OPEC,. Điều này cho thấy mong muốn của UAE trong việc thoát khỏi sự ràng buộc với các cơ chế phối hợp có sự hiện diện của đối thủ trực tiếp.

Tác động sâu rộng tới giá dầu và vị thế OPEC

Sự ra đi của một thành viên chủ chốt khiến thị phần kiểm soát dầu thô của OPEC dự kiến giảm từ 30% xuống còn khoảng 26%. Điều này làm suy yếu đáng kể khả năng quản lý giá và duy trì kỷ luật cung ứng của tổ chức, khi các quốc gia khác có thể nhìn vào tiền lệ này để theo đuổi lợi ích riêng.

Trong ngắn hạn, tác động lên giá dầu có thể chưa quá lớn do các gián đoạn tại eo biển Hormuz bởi xung đột khu vực,. Tuy nhiên, về trung hạn, khi UAE tự do giải phóng lượng dầu dư thừa (có thể lên tới 1 triệu thùng/ngày), thị trường sẽ đối mặt với áp lực giảm giá mạnh mẽ.

Giá dầu thấp hơn có thể giúp kiềm chế lạm phát toàn cầu và hỗ trợ các nước nhập khẩu, nhưng lại gây áp lực ngân sách nặng nề lên các nước xuất khẩu dầu như Nga hay Nigeria. Giới chuyên gia nhận định đây là bước ngoặt khiến kỷ nguyên “kiểm soát tập trung” của các cartel dầu mỏ dần nhường chỗ cho sự cạnh tranh linh hoạt hơn.

Sự kiện này không chỉ là một quyết định kỹ thuật về hạn ngạch mà còn phản ánh sự thay đổi sâu sắc trong chiến lược phát triển quốc gia của UAE. Việc tự do sản xuất sẽ giúp họ tối ưu hóa doanh thu ngắn hạn để tái đầu tư vào các dự án năng lượng sạch và đa dạng hóa nền kinh tế trong tương lai.

Theo: Báo Dân Trí.