LADAKH, Ấn Độ – Chị Thái Thảo, một phụ nữ Việt Nam, đang vận hành nhà hàng Sài Gòn BBQ and Hotpot tại vùng núi Ladakh, nơi nồng độ oxy thấp hơn đồng bằng 35% và tuyết phủ kín đường suốt nửa năm.
- Mỹ kiểm tra tàu dầu Charminar trên Biển Ả Rập giữa lệnh phong tỏa Iran
- Bộ Giáo dục giữ kỳ thi tốt nghiệp THPT dù tỷ lệ đỗ gần tuyệt đối
- Trà xanh và gan: hợp chất EGCG làm được gì, giới hạn ở đâu
Nhà hàng nằm trên khu đất 800m² ở trung tâm Ladakh, độ cao 3.500m–5.500m so với mực nước biển, phục vụ phở bò, lẩu, nem cuốn và cơm gia đình cho du khách châu Á lẫn phương Tây. Chị Thảo bắt đầu xây dựng quán vào năm 2023, sau 5 năm làm hướng dẫn viên đưa khách Việt khám phá Himalaya, và nhận ra ẩm thực Việt hoàn toàn vắng mặt tại đây.

Quyết định mở quán xuất phát từ một quan sát cụ thể: du khách châu Á sau nhiều ngày di chuyển trên cung đường núi cao thường kiệt sức, trong khi ẩm thực địa phương chủ yếu là các món hầm đơn giản. “Tôi tự hỏi vì sao mình không mang ẩm thực Việt Nam đến đây. Đồ ăn Việt vốn dễ ăn, cân bằng dinh dưỡng, phù hợp với những người trải qua hành trình dài trên núi cao”, chị nói.
Để giữ đúng hương vị, nước mắm, gia vị nấu phở, bánh tráng và bánh phở khô được chuyển từ TPHCM sang; thịt bò, tôm, cá vận chuyển bằng đường hàng không từ New Delhi lên Ladakh. Rau xanh do một gia đình trong làng trồng hữu cơ, giao đến quán mỗi sáng sớm.

Quá trình xây quán kéo dài 3 tháng không có ngày nghỉ, và có thời điểm chị Thảo phải nhập viện vì kiệt sức. “Nằm trong bệnh viện, tôi tự hỏi liệu việc kinh doanh có vượt quá khả năng của bản thân. Sau khi trấn tĩnh lại, tôi nghĩ, nếu đã lựa chọn, không nản chí. Dù thất bại cũng không hối tiếc, vì mình đã nỗ lực hết sức”, chị kể.
Thực đơn gồm khoảng 15 món, một tô phở có giá 240.000 đồng, lẩu khoảng 600.000 đồng — cao hơn trong nước do chi phí vận chuyển hàng không. Đội ngũ 8 nhân viên, trong đó đầu bếp người Nepal được chị Thảo đào tạo 3 tháng theo công thức Việt Nam trước khi khai trương.

Mùa hè, quán đón gần 100 lượt khách mỗi ngày; nhiều người quay lại 2–3 lần trong một chuyến đi. Anh Huỳnh Hiếu, du khách đến từ TP Cần Thơ, cho biết anh ghé quán 3 lần trong hành trình 6 ngày tại Ladakh: “Giữa vùng núi cao hơn 4.000m, khách được thưởng thức những món ăn mang hương vị quê hương vẫn là trải nghiệm rất đặc biệt.”
Nhà hàng chỉ mở từ tháng 4 đến cuối tháng 10 mỗi năm, vì từ tháng 11 đến tháng 4 tuyết phủ dày, đường bộ bị phong tỏa và máy bay khó hạ cánh, đồng nghĩa không có nguyên liệu để duy trì hoạt động. Thời gian còn lại, chị Thảo về Việt Nam đoàn tụ với gia đình.

Ngoài vai trò chủ quán, chị còn hỗ trợ phiên dịch cho người Việt phải nhập viện vì sốc độ cao, và chuyển phở nóng đến khách sạn cho những người quá yếu để ra ngoài. “Mình sống ở Ladakh lâu rồi, quen đường sá, bệnh viện và ngôn ngữ, giúp đỡ đồng hương là điều nên làm”, chị nói.
Sau 3 năm, điều chị Thảo nhắc đến nhiều nhất không phải doanh thu mà là phản ứng của thực khách. Một đầu bếp từ Mumbai từng nhất quyết xin gặp người chế biến sau bữa ăn, vì không ngờ giữa vùng núi hẻo lánh vẫn có phở chuẩn vị. “Với tôi, sự trân trọng của thực khách chính là phần thưởng lớn nhất sau tất cả những vất vả mình đã trải qua”, chị Thảo nói.
Bùi Hà (tổng hợp)