Tại bản Huồi Cọ, ông Và Chắn Dờ đã dành 30 năm chăm sóc đào cổ thụ Huồi Cọ để giữ đất, giữ rừng và bảo tồn nét văn hóa đặc trưng vùng biên viễn.
- Hà Nội: Kế hoạch giãn dân và tham vọng tăng trưởng kinh tế
- Bóng đá Việt Nam và những mục tiêu tại Asian Cup
- Ấn Độ bắt 3 tàu dầu liên quan Iran: động thái cứng rắn giữa vòng xoáy trừng
Hành trình vun trồng đào cổ thụ Huồi Cọ suốt ba thập kỷ
Suốt hơn 30 năm qua, ông Và Chắn Dờ, một người dân tại bản Huồi Cọ, xã Nhôn Mai; đã âm thầm gây dựng vườn đào với quy mô 500 gốc trên vùng đất biên giới Nghệ An. Từ những ngày bản làng còn nghèo khó; ông đã chọn trồng đào xen kẽ quanh nhà và ven nương để tạo bóng mát cũng như giữ đất. Những gốc cây ban đầu nhỏ bé nay đã trở thành những thân gỗ xù xì, rêu phong; bám sâu rễ vào lòng đất dốc.
Công việc chăm sóc vườn đào được ông Dờ thực hiện bền bỉ quanh năm mà không quản ngại khó khăn của thời tiết vùng cao. Ông quan niệm rằng việc giữ đào cũng giống như chăm sóc con người; nếu thiếu đi sự quan tâm thì cây sẽ lụi tàn. Sự kiên trì này đã giúp vườn đào phát triển ổn định; trở thành một trong những khu vườn có tuổi đời lâu nhất tại địa phương.
Hiện nay, trong số 500 gốc đào, có nhiều cây đã đạt trên 30 năm tuổi; thu hút sự chú ý của nhiều thương lái tìm đến hỏi mua với giá cao. Tuy nhiên, chủ nhân của vườn đào vẫn quyết định giữ lại toàn bộ số cây này bất chấp những lời đề nghị hấp dẫn về tài chính. Đây là bước khởi đầu cho hành trình bảo tồn một giống cây quý tại vùng biên viễn.
Giá trị văn hóa của đào cổ thụ Huồi Cọ đối với bản làng
Đối với ông Dờ và người dân bản Huồi Cọ, vườn đào không đơn thuần là tài sản vật chất mà còn là biểu tượng của ký ức và sự gắn kết cộng đồng. Ông chia sẻ rằng nếu bán đi những gốc đào này; con cháu sau này sẽ không còn hình ảnh để nhớ về ngày Tết truyền thống của quê hương. Vườn đào chính là “mảnh ghép” không thể thiếu trong không gian tĩnh lặng của bản làng vùng biên.
Bên cạnh việc giữ đào, ông Dờ còn được biết đến là một người có uy tín; luôn đi đầu trong việc vận động bà con giữ gìn bản sắc văn hóa. Ông dùng hình ảnh những gốc đào bám rễ sâu vào đất để nhắc nhở con cháu về lòng biết ơn và sự gắn bó với cội nguồn dân tộc. Sự kiên định của ông đã tạo nên một tấm gương sáng về tinh thần tự tôn văn hóa tại địa phương.
Dưới bóng mát của vườn đào cổ thụ, câu chuyện về sự học của gia đình ông cũng khiến nhiều người cảm phục khi cả 6 người con đều được học hành đầy đủ. Ông khẳng định rằng dù cuộc sống còn nhiều khó khăn; tri thức và văn hóa vẫn là nền tảng quan trọng nhất để phát triển. Vườn đào vì thế trở thành một không gian giáo dục truyền thống sinh động cho thế hệ trẻ.
Ý nghĩa môi trường từ vườn đào nơi biên giới
Việc trồng đào tại vùng cao Nghệ An giúp bảo vệ môi trường và chống xói mòn đất. Những bộ rễ đào cổ thụ bám chặt vào sườn dốc để giữ đất dốc. Cách làm này giúp ngăn chặn tình trạng rửa trôi đất canh tác trong mùa lũ. Phương thức này cho thấy sự hài hòa giữa kinh tế vườn và thiên nhiên.
Hơn 500 gốc đào tạo nên vành đai xanh quanh nhà tại xã Nhôn Mai. Vườn cây giúp giữ rừng trước tác động của con người và biến đổi khí hậu. Mô hình canh tác bền vững này góp phần bảo vệ hệ sinh thái biên giới. Đây là giải pháp hữu hiệu để duy trì diện tích rừng phòng hộ.
Vườn đào trong sương mờ hiện là điểm nhấn cảnh quan đặc sắc của khu vực. Cánh hoa rơi không chỉ tạo vẻ đẹp mà còn bồi đắp tài nguyên địa phương. Nỗ lực của cá nhân ông Dờ đã thay đổi tích cực môi trường bản làng. Cảnh quan thiên nhiên vùng biên viễn nhờ đó được giữ gìn nguyên vẹn.
Theo: Báo Dân trí

