Site icon MUC News

Kỳ tích của chiến sĩ đặc công Lê Huy Xuân: Người lính 41kg trên chiến trường Trường Sơn

chiến sĩ đặc công Lê Huy Xuân

Ông Lê Huy Xuân với bức ảnh chụp cùng đồng đội mà ông luôn trân trọng lưu giữ. (Ảnh: Chụp màn hình báo Thanh Niên)

Chiến sĩ đặc công Lê Huy Xuân dù nặng 41kg vẫn lập nên nhiều kỳ tích tại chiến trường Quảng Nam, đóng góp to lớn vào sự nghiệp giải phóng dân tộc Việt Nam.

Hành trình rèn luyện và những chiến công vang dội tại vùng “đất chết”

Năm 1963, ông Lê Huy Xuân bị loại khi đi khám nghĩa vụ quân sự vì vóc dáng nhỏ bé, chỉ nặng vỏn vẹn 41kg. Không nản chí, đến năm 1964, ông tiếp tục ứng tuyển và được nhận vào đơn vị trinh sát đặc nhiệm B12 nhờ nhận định vóc dáng thấp bé sẽ phù hợp với nhiệm vụ luồn lách, bí mật của đặc công. Sau 3 tháng huấn luyện gắt gao vào giữa năm 1964, ông chính thức bắt đầu con đường binh nghiệp của mình.

Tháng 10 năm 1964, ông cùng đồng đội hành quân vào chiến trường Quảng Nam – Đà Nẵng đầy khốc liệt để bắt đầu những ngày tháng chiến đấu oanh liệt. Ông được phân công về hoạt động tại các huyện Điện Bàn, Duy Xuyên, Đại Lộc, những nơi vốn được mệnh danh là “vùng đất chết” do sự oanh tạc dữ dội của bom đạn đối phương. Tại đây, người lính trẻ đã thể hiện bản lĩnh kiên cường, bất chấp hiểm nguy rình rập mỗi ngày.

Vào ngày 25/2/1965, ông lập công đầu khi mưu trí đánh sập cầu Cao Lâu trên Quốc lộ 1, làm tê liệt giao thông địch trong nhiều ngày. Trong suốt giai đoạn từ năm 1965 đến 1968, ông cùng đồng đội phá hủy hơn 20 xe bọc thép và tiêu diệt gần 300 lính đối phương, qua đó nhận danh hiệu Chiến sĩ thi đua toàn Quân khu 5. Những thành tích này đã khẳng định ý chí sắt đá của người lính đặc công tinh nhuệ.

Sự hy sinh xương máu và tinh thần thép của người thương binh gương mẫu

Giữa chiến trường ác liệt, ông Xuân đã để lại một phần máu thịt sau khi vấp phải mìn trong một trận càn, dẫn đến việc phải cưa chân ba lần do vết thương tái phát. Cuối năm 1969, khi đang trên đường ra Bắc điều trị, ông là một trong số ít người may mắn sống sót sau trận bom tại Hang Đá, Quảng Bình khiến 40 đồng đội hy sinh. Sự sống sót thần kỳ đó đã trở thành động lực để ông tiếp tục sống ý nghĩa.

Năm 1971, ông phục viên về quê hương Bà Khê, Bắc Ninh với thương tật hạng 3/4 nhưng vẫn tích cực đóng góp công sức cho sự phát triển của địa phương. Suốt 33 năm, từ năm 1971 đến năm 2004, người thương binh ấy bền bỉ đảm nhiệm vai trò Tổ trưởng tổ tự quản, giữ gìn an ninh trật tự cho xóm làng. Dù thương tật hành hạ mỗi khi trái gió trở trời, ông vẫn cần mẫn làm lụng nuôi dạy con cái.

Dù cuộc sống hiện tại còn nhiều khó khăn do thất lạc giấy tờ chế độ và con trai bị ảnh hưởng bởi chất độc màu da cam, ông Xuân vẫn luôn lạc quan. Ông nhắn nhủ thế hệ trẻ hãy luôn hiểu, trân trọng sự hy sinh của cha anh và tuyệt đối không bao giờ được phép quên đi lịch sử dân tộc. Với ông, việc được sống và trở về đã là niềm hạnh phúc lớn lao nhất.

Theo: Báo Thanh Niên