Lấy chồng lương 50 triệu đồng vẫn hối hận, một phụ nữ trẻ chia sẻ câu chuyện hôn nhân chịu áp lực mua nhà và sinh con khi bản thân chưa sẵn sàng, dù thu nhập gia đình được xem là ổn định.

Áp lực mua nhà khiến hôn nhân nhanh chóng mất cân bằng

Tôi từng tin yêu đủ lâu thì kết hôn là điều hiển nhiên. Tôi nghĩ hôn nhân sẽ là phiên bản ổn định hơn của tình yêu. Tuy nhiên, thực tế lại hoàn toàn khác. Chúng tôi đến với hôn nhân trong sự thúc giục từ gia đình và xã hội. Bố mẹ hai bên liên tục nhắc chuyện cưới xin. Bạn bè đồng trang lứa lần lượt lập gia đình, sinh con, mua nhà. Tôi nhìn lại mối quan hệ ổn định của mình và gật đầu kết hôn, dù chưa từng nghĩ sâu về cuộc sống sau đó.

Sau cưới, áp lực đầu tiên xuất hiện là chuyện nhà ở. Khi còn yêu, thuê trọ không phải vấn đề. Chúng tôi sống thoải mái và linh hoạt. Nhưng khi trở thành vợ chồng, nhà cửa liên tục được nhắc đến trong mỗi cuộc trò chuyện với gia đình. Mẹ chồng thường xuyên khuyên vợ chồng trẻ nên có nhà để ổn định lâu dài. Chúng tôi đi xem nhà vài lần và nhanh chóng choáng váng trước mức giá. Những căn hộ được gọi là vừa tầm vẫn vượt xa khả năng chịu đựng tâm lý của tôi. Khoản vay ngân hàng kéo dài hàng chục năm khiến tôi sợ hãi. Tôi không muốn bị trói buộc vào áp lực trả nợ mỗi ngày.

Chồng tôi lại có suy nghĩ khác. Anh lo nếu không mua sớm sẽ không còn cơ hội. Từ chuyện nhà cửa, chúng tôi bắt đầu cãi nhau thường xuyên. Hôn nhân dần mất đi sự nhẹ nhàng vốn có.

Áp lực sinh con và nỗi hối hận sau kết hôn

Áp lực thứ hai đến song song là chuyện sinh con. Gia đình hai bên liên tục hỏi khi nào có em bé. Tôi nghe câu hỏi ấy mà thấy nặng nề. Tôi chưa sẵn sàng làm mẹ. Tôi còn chưa rõ tương lai của chính mình. Tuy nhiên, việc chưa sinh con lại bị xem là ích kỷ và thiếu trách nhiệm. Áp lực ngày càng chồng chất khiến tôi mệt mỏi.

Những cuộc trò chuyện giữa hai vợ chồng không còn vô tư. Mọi thứ đều xoay quanh việc tôi nên làm gì và cần làm gì. Một buổi tối, sau cuộc cãi vã lớn về chuyện mua nhà, tôi ngồi một mình và bật khóc. Tôi không khóc vì lời nói cụ thể nào, mà vì cảm giác hối hận. Tôi tự hỏi vì sao mình lại kết hôn khi bản thân luôn khao khát một cuộc sống tự do.

Chồng tôi có thu nhập khoảng 50 triệu đồng mỗi tháng. Tôi là nhân viên văn phòng với mức lương bình thường. Dù vậy, tôi vẫn không cảm thấy an tâm trước áp lực mua nhà và sinh con. Tôi không hối hận vì đã yêu anh. Tôi chỉ hối hận vì quá vội vàng tin rằng yêu là đủ để bước vào hôn nhân. Chúng tôi đã không nói rõ về tiền bạc, nhà cửa, con cái và kiểu sống mong muốn. Hôn nhân không sai, chỉ là tôi đã bước vào khi bản thân chưa sẵn sàng, chỉ vì sợ chậm nhịp với cuộc đời.

Theo: Dân Trí