Nghệ An – Cụ Cao Văn Cúc, sinh năm 1920, hiện sống tại làng Bui, xã Nghĩa Mai, đang giữ danh hiệu người cao tuổi nhất xã với 106 tuổi và vẫn tự phục vụ bản thân.
- Nhận 2,5 tỷ đồng của bố Mr Pips, người đàn ông hứa chạy án
- Chính quyền Trump cấp 1.000 USD cho hơn 500.000 trẻ sơ sinh Mỹ để đầu tư chứng khoán
- Vỡ đập ở Quảng Tây, Nam Ninh nâng cảnh báo lũ lên mức cao nhất
Đến tuổi 106, cụ Cúc vẫn minh mẫn, tự đi lại không cần người dìu, và thỉnh thoảng “trốn” con cháu ra vườn nhổ cỏ khi không ai để ý. Sức khỏe và trí nhớ của cụ được địa phương xác nhận: ông Đoàn Văn Huấn, Phó Chủ tịch UBND xã Nghĩa Mai, cho biết toàn xã hiện chỉ có hai người trên 100 tuổi, và cụ Cúc là cao tuổi nhất.
Theo ông Cao Văn Lan (sinh năm 1962), con trai thứ 3 của cụ, cha ông hầu như không ăn thịt ngoài thịt lợn, không uống bia rượu, không hút thuốc – thói quen được duy trì từ thời trai trẻ đến nay. Cụ ăn mỗi bữa lưng bát cơm với canh rau, duy trì thói quen nghe đài và ngủ sớm. Khi chúng tôi hỏi về bí quyết sống thọ, cụ cười đáp: “Có chi mô, không chết thì sống được lâu thôi. Bạn bè cùng lứa, cùng tuổi ‘đi’ hết rồi tôi chả có ai mà bầu bạn.”

Trước đây, khi còn ở tuổi 100, cụ vẫn dắt trâu đi bừa, đắp bờ ruộng và cuốc cỏ vườn keo. Hai năm trở lại đây, sau một trận ốm, cụ yếu hơn và con cháu không cho làm việc nặng nữa. Dù vậy, cụ vẫn tự khâu vá quần áo không cần kính – chỉ phần xâu chỉ là phải nhờ tay con cháu.
Cuộc đời cụ Cúc gắn với nhiều mốc lịch sử cụ thể, có thể kiểm chứng. Quê gốc ở xã Diễn Thọ, huyện Diễn Châu cũ, từ nhỏ cụ phải đi ở đợ cho nhà địa chủ. Sau Cách mạng tháng Tám năm 1945, cụ tham gia bầu cử Quốc hội đầu tiên, bỏ phiếu cho các ông Lê Viết Lượng, Võ Nguyên Giáp, Chu Văn Biên, Đặng Thai Mai, bà Tôn Thị Quế. Trong kháng chiến chống Pháp, cụ có mặt trong đoàn dân công hỏa tuyến phục vụ chiến dịch Trung Lào và Hạ Lào.
Năm 1962, cụ đưa cả gia đình lên huyện Nghĩa Đàn xây dựng kinh tế mới. Vợ cụ làm nghề tráng bánh, gánh bán khắp huyện, có khi lên tận Quỳ Châu; một mình cụ vừa làm ruộng, trồng rừng, vừa nuôi dạy 9 người con. Cụ vẫn đọc vanh vách từng năm sinh của các con, và buồn rầu khi nhắc đến con gái thứ 8 cùng con rể thứ 4 mất sớm vì ung thư.
Hiện cụ có 30 đứa cháu nội ngoại và “không nhớ hết” số chắt. Mỗi năm hai lần – vào rằm tháng Giêng và ngày giỗ vợ – toàn bộ con cháu tụ về, phải làm thịt con lợn to và bày 12 đến 15 mâm cơm mới đủ chỗ. Cụ Cúc vẫn ngồi giữa đại gia đình ấy, minh mẫn, hài hước và đôi khi càu nhàu vui vẻ – không phải vì khổ, mà vì những người cùng thế hệ với cụ đã không còn ai để ngồi lại cùng nhau.
Bùi Hà (tổng hợp)