Hưng Yên, Quảng Ninh – Trước cảnh báo về nguy cơ tử vong khi mang tam thai từ bác sĩ Nguyễn Thị Nhã và bác sĩ Đồng Thu Trang, chị Nguyễn Thị Tỉnh và chị Hà vẫn từ chối giảm thiểu thai, sau cùng cả hai đón ba con khỏe mạnh.

Sau 4 năm hiếm muộn kể từ ngày kết hôn năm 2016, chị Tỉnh, 31 tuổi, cùng chồng làm thụ tinh ống nghiệm tại Bệnh viện Bưu điện, Hà Nội và đậu tam thai ngay lần chuyển phôi đầu tiên; còn chị Hà, 34 tuổi, ở Quảng Ninh, mang tam thai sau 8 năm hiếm muộn và 5 lần chuyển phôi thất bại, điều trị tại Bệnh viện Phụ sản Hà Nội. Theo CDC và ASRM, tỷ lệ sinh non của tam thai lên tới 90%, so với 60% ở song thai và 10% ở thai đơn, nhưng cả hai người mẹ đều từ chối giảm thiểu thai bất chấp nguy cơ đe dọa tính mạng.

Bác sĩ Nhã, người trực tiếp điều trị cho chị Tỉnh, cảnh báo tam thai tiềm ẩn biến chứng đe dọa tính mạng cả mẹ lẫn con và khuyên gia đình cân nhắc giảm thiểu thai. Chị Tỉnh giữ nguyên quyết định: “Chỉ những ai từng nếm trải nỗi đau hiếm muộn mới hiểu hết khát khao con cái cháy bỏng đến nhường nào. Bản năng làm mẹ không cho phép tôi từ bỏ bất kỳ đứa trẻ nào”.

Xác suất mang tam thai tự nhiên chỉ khoảng 1/7.000 đến 1/10.000, nên phần lớn ca tam thai hiện nay đến từ hỗ trợ sinh sản như IVF. Bác sĩ Nhã nói rõ giới hạn vai trò của mình: “Chúng tôi buộc phải đưa ra những cảnh báo nghiêm khắc nhất về nguy cơ tước đi mạng sống người mẹ bất cứ lúc nào. Nhưng bác sĩ chỉ tư vấn và đồng hành, quyền quyết định thuộc về bệnh nhân, trừ trường hợp cấp cứu khẩn cấp”.

Thai kỳ của chị Tỉnh diễn biến phức tạp ngay từ sớm. Tuần thứ 11, bác sĩ nghi ngờ một thai nhi có nguy cơ cao mắc hội chứng Down, khiến chị từng nghĩ đến giảm thiểu thai trước khi các xét nghiệm chuyên sâu cho kết quả bình thường.

Bác sĩ Trang (bên phải) và kíp đang mổ lấy thai cho sản phụ. (Ảnh minh họa: MUC).

Tuần 19, chị Tỉnh nhập viện cấp cứu trong tình trạng nguy kịch do cổ tử cung mở và ra máu ồ ạt, sau đó phải nằm bất động 5 tuần để giữ thai. “Mỗi ngày trôi qua, tôi đếm từng nhịp tim của các con, cầu mong bình an”, chị kể lại giai đoạn này.

Đến tuần 33, cơ thể chị Tỉnh quá tải với cân nặng 105 kg, chân phù nề, huyết áp tăng vọt và tiền sản giật rình rập. Ngày 11/3/2021, bác sĩ chỉ định mổ cấp cứu để bảo toàn tính mạng cả bốn mẹ con, kết quả hai bé trai nặng 2,2 kg, bé gái nặng 2,3 kg chào đời không cần nằm hồi sức.

Trường hợp chị Hà được bác sĩ Trang đánh giá khó khăn gấp bội, do tiền sử lao phổi khiến hai lá phổi xơ hóa một phần và nguy cơ suy hô hấp tăng cao khi thai lớn dần. Dù đã nghe hết cảnh báo, chị Hà vẫn nói với bác sĩ: “Tôi sẽ giữ con bằng mọi giá. Có bao nhiêu, tôi đón bấy nhiêu”.

Êkíp điều trị tính toán từng ngày để kéo dài tuổi thai cho chị Hà. Tuần 21 chị dọa sinh non phải nằm bất động, tuần 28 ba thai nhi chèn ép khoang bụng gây khó thở liên tục, đến tuần 31 tiền sản giật và suy hô hấp cùng ập đến.

Nhận thấy dưỡng thai thêm sẽ đe dọa tính mạng người mẹ, bác sĩ quyết định mổ chủ động cho chị Hà. Hai bé trai nặng 1,5 kg và bé gái nặng 1,3 kg chào đời, được chuyển ngay về khoa Sơ sinh chăm sóc đặc biệt.

Bác sĩ Trang liệt kê danh sách biến chứng của tam thai đối với người mẹ gồm sẩy thai, sinh non, ngôi thai bất thường, sa dây rốn, tiểu đường thai kỳ, tăng huyết áp, tiền sản giật, đờ tử cung và băng huyết sau sinh mổ. Với thai nhi, nguy cơ dị tật, bất thường di truyền, tim bẩm sinh và chậm tăng trưởng đều tăng lên, bất kể thai tự nhiên hay IVF.

Cuộc chiến sinh tử khép lại nhưng sức khỏe hai người mẹ vẫn còn dấu vết. Cả chị Tỉnh và chị Hà đều thừa nhận thể lực sa sút, thường xuyên đau lưng và hụt hơi khi trở trời, song không ai hối hận về quyết định năm đó.

5 năm sau, ngôi nhà nhỏ của vợ chồng chị Tỉnh ngập tiếng cười đùa của ba đứa trẻ. “Nhìn các con lớn lên khỏe mạnh mỗi ngày, tôi cảm ơn cuộc đời, và cảm ơn chính mình năm ấy đã kiên cường, không bỏ cuộc trước lằn ranh sinh tử”, chị Tỉnh nói.

Hà Lê (tổng hợp)