Nhạc sĩ Hứa Kính Thanh đã vượt qua tuổi thơ nghèo khó và những định kiến về âm nhạc điện tử để tạo nên những bản nhạc bất hủ cho bộ phim Tây du ký 1986.
- Hưng Yên khởi tố người đàn ông dùng dao sát hại vợ vì ghen tuông
- Đề xuất tăng lương hưu từ 01/7/2026, người hưởng có thể nhận thêm hàng trăm nghìn đồng
- TPHCM: Phát hiện bé gái sơ sinh còn nguyên dây rốn bị bỏ rơi ngoài đồng
Tóm tắt nội dung
Nhạc sĩ Hứa Kính Thanh và tuổi thơ nhặt rác mưu sinh
Nhạc sĩ Hứa Kính Thanh sinh năm 1942 tại tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc; trong một gia đình có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn. Ngay từ khi mới lên 5 tuổi, ông đã phải cùng mẹ mưu sinh bằng việc nhặt nhạnh những nhánh cây khô hay than vụn từ tờ mờ sáng để sưởi ấm qua mùa đông giá rét. Niềm đam mê nghệ thuật nảy nở từ chiếc đàn nhị cũ của cha và những chương trình phát thanh phát ra từ chiếc loa phóng thanh treo trên cột điện ở đầu thôn.
Dù cha sớm qua đời khi ông mới 14 tuổi, Hứa Kính Thanh vẫn không từ bỏ giấc mơ âm nhạc dù phải sớm gánh vác trách nhiệm trụ cột gia đình. Nhờ thành tích học tập xuất sắc; ông đã trúng tuyển vào Học viện nghệ thuật Cáp Nhĩ Tân để theo đuổi con đường chuyên nghiệp. Sau khi tốt nghiệp, ông bắt đầu làm việc tại Trung tâm điện ảnh và truyền hình nông nghiệp; đặt những bước chân đầu tiên vào giới nghệ thuật chính quy.

Nhạc sĩ Hứa Kính Thanh sáng tác nhạc phim trên vỏ bao thuốc
Vào năm 1983, đạo diễn Dương Khiết đã tin tưởng giao phó trọng trách sáng tác nhạc phim cho Hứa Kính Thanh dù lúc đó ông chưa có danh tiếng. Chỉ trong vòng 20 phút ngắn ngủi; ông đã hoàn thiện bản nhạc mở đầu kinh điển mang tên “Vân cung tấn âm” sau khi tưởng tượng về khung cảnh bầy khỉ náo động tại Hoa Quả Sơn. Đối với ca khúc chủ đề “Xin hỏi đường ở nơi nào”; giai điệu đã đến với ông một cách tình cờ khi đang đi trên đường; và lắng nghe tiếng rao của những người bán hàng rong.
Trong tình thế không có giấy bút, ông đã phải mượn bút chì của một học sinh; và ghi lại những nốt nhạc quý giá lên vỏ hộp thuốc lá ngay bên cạnh cột điện. Tuy nhiên, tác phẩm này từng đứng trước nguy cơ bị loại bỏ do lãnh đạo đài truyền hình lo ngại nhạc điện tử không phù hợp với một tác phẩm danh tác. Nhờ sự đấu tranh quyết liệt và bức tâm thư của đạo diễn Dương Khiết; ca khúc mới được giữ lại và trở thành một phần linh hồn không thể thiếu của bộ phim.
Những năm tháng thầm lặng và buổi hòa nhạc muộn màng
Mặc dù bộ phim thành công rực rỡ trên khắp thế giới; nhạc sĩ Hứa Kính Thanh lại phải đối mặt với cuộc sống túng thiếu trong nhiều thập kỷ. Do không nhận được tiền tác quyền tương xứng; ông vẫn sống lặng lẽ trong một căn hộ cũ kỹ; thiếu các tiện nghi cơ bản và luôn gặp khó khăn về tài chính. Sự cống hiến của ông thường xuyên bị bỏ quên tại các buổi lễ vinh danh hay các giải thưởng âm nhạc lớn.
Có những thời điểm ca khúc của ông giành giải thưởng danh giá nhưng bản thân tác giả lại không được mời tham dự; khiến công sức của người nghệ sĩ tài hoa bị vùi lấp trong sự im lặng của dư luận. Mãi đến năm 2016, ước nguyện tổ chức một đêm nhạc riêng của ông mới trở thành hiện thực tại Đại lễ đường Nhân dân nhờ sự quyên góp từ công chúng. Đứng trên sân khấu ở tuổi xế chiều, ông đã nghẹn ngào chia sẻ về những gian truân đã qua; và gửi lời tri ân đến những người đã giúp ông hoàn thành tâm nguyện cả cuộc đời.
Theo: CafeF