Những người sống sót sau vụ chìm phà tại miền Nam Philippines đang chuẩn bị khởi kiện hãng tàu vì để hành khách tự bơi giữa tử thần.

Tai nạn phà Philippines và nỗ lực tự cứu nhau của hành khách

Khi chiếc phà 3 tầng bắt đầu có dấu hiệu nghiêng nguy hiểm giữa đêm khuya, sự sinh tồn của hàng trăm người hoàn toàn dựa vào bản năng tự nhiên. Không có tiếng chuông báo động, không có chỉ dẫn từ thủy thủ đoàn, hành khách buộc phải tự đánh thức nhau để đối mặt với tử thần. Họ đã cùng nhau phân phát áo phao trong nỗ lực tuyệt vọng để duy trì sự sống cho đến phút giây cuối cùng của tàu.

Aquino Sajili, một trong những người may mắn sống sót, kể rằng ông đã cố bám trụ vào một phần nổi của tàu cho đến khi nó lật hẳn. Khi phà lật úp hoàn toàn, ông phải bơi về phía một chiếc bè cứu sinh đang trôi nổi gần đó giữa làn nước lạnh. Tuy nhiên, chiếc bè cũng bị lật do có quá nhiều người cùng lúc cố gắng bám vào để tìm kiếm một cơ hội sống sót.

Trong cái bóng tối mênh mông của biển cả, những người sống sót chỉ còn cách bám vào mặt dưới của chiếc bè cứu sinh lật ngược. Họ đã trôi nổi như thế suốt hơn 3 tiếng đồng hồ, đối mặt với sự kiệt sức và nỗi sợ hãi bị sóng biển cuốn trôi. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt đó, họ chỉ biết an ủi và khích lệ nhau không được buông tay để chờ đợi lực lượng cứu hộ đến.

Tai nạn phà Philippines trước những cáo buộc cứu hộ chậm trễ

Sau khi thoát chết trở về, nhiều hành khách đã bày tỏ sự phẫn nộ trước thời gian phản ứng chậm chạp của Lực lượng Tuần duyên Philippines. Mặc dù vị trí gặp nạn nằm gần tỉnh Basilan, nhưng phải mất hơn 3 tiếng đồng hồ các tàu chuyên dụng mới có mặt. Ông Sajili cho rằng đây là một sự tắc trách khó có thể chấp nhận được đối với các nạn nhân đang gặp nguy hiểm.

Hãng tàu Aleson Shipping Lines hiện vẫn chưa đưa ra bất kỳ bình luận chính thức nào về những cáo buộc nghiêm trọng từ phía người dân. Tuy nhiên, hồ sơ của công ty đang bị dư luận soi xét kỹ lưỡng sau thảm kịch cháy tàu kinh hoàng khiến nhiều người thiệt mạng vào năm ngoái. Việc liên tục để xảy ra các tai nạn chết người đặt ra dấu hỏi lớn về tiêu chuẩn an toàn của doanh nghiệp này.

Pháp luật hàng hải quốc tế và Philippines quy định rất rõ về nghĩa vụ của các hãng vận tải đối với sự an toàn của khách hàng. Các nạn nhân hy vọng rằng vụ kiện này sẽ là lời cảnh tỉnh mạnh mẽ đối với toàn bộ ngành vận tải biển tại địa phương. Nếu không có những hình phạt thích đáng, những thảm kịch tương tự sẽ còn tiếp diễn và cướp đi nhiều sinh mạng vô tội khác.

Những nỗi đau âm ỉ sau thảm kịch lật phà

Ít nhất 18 gia đình đã phải nhận tin dữ về người thân của mình sau vụ chìm phà MV Trisha Kerstin 3 định mệnh vừa qua. Những thi thể được tìm thấy phần lớn là phụ nữ và trẻ em, những người vốn gặp nhiều khó khăn nhất khi tàu lật úp. Nỗi đau này càng lớn hơn khi các nhân chứng cho rằng nhiều người lẽ ra đã có thể được cứu sống kịp thời.

Khoảng cách 5km từ hiện trường đến đảo Baluk-Baluk không phải là quá xa đối với các phương tiện tàu tuần tra hiện đại ngày nay. Vậy mà, những người bị nạn đã phải chờ đợi từ rạng sáng đến tận lúc mặt trời gần mọc mới thấy bóng dáng tàu tuần duyên. Sự phối hợp lỏng lẻo và thiếu quyết liệt đã bộc lộ những yếu điểm chết người trong hệ thống ứng phó thảm họa.

Dù biết ơn vì mình còn sống, nhưng những người như ông Sajili không thể quên được cảnh tượng kinh hoàng và tiếng la hét trong đêm. Đó là những ký ức sẽ ám ảnh họ suốt phần đời còn lại về sự ra đi đầy oan uổng của những hành khách xấu số. Mong muốn duy nhất của họ lúc này là công lý phải được thực thi minh bạch để những nạn nhân được an lòng

Theo: Báo Khai Mở

Từ Khóa: