Trung Quốc sử dụng dự trữ dầu mỏ kỷ lục để đối phó với tình trạng phong tỏa eo biển, đồng thời tìm kiếm nguồn cung thay thế từ Nga và các nước khác.

Lá chắn từ kho dự trữ dầu mỏ khổng lồ

So với các quốc gia phụ thuộc hoàn toàn vào đường biển như Nhật Bản hay Ấn Độ, Trung Quốc hiện có vị thế tốt hơn nhờ chiến lược tích trữ năng lượng dài hạn. Tổng dự trữ dầu thô của nước này ước tính đạt từ 1,1 đến 1,5 tỷ thùng, tương đương với khoảng 100 đến 120 ngày nhập khẩu. Đây được xem là tấm đệm quan trọng giúp nền kinh tế không bị sụp đổ ngay lập tức trước các cú sốc nguồn cung đột ngột.

Trong ngắn hạn từ 3 đến 6 tháng, Bắc Kinh có thể ưu tiên sử dụng kho dự trữ này để bù đắp phần lớn lượng dầu thiếu hụt mà không cần cắt giảm sản xuất quá mạnh. Khả năng kéo phanh khẩn cấp từ nguồn dự trữ cho phép quốc gia này có thêm thời gian để điều chỉnh các chính sách kinh tế và ngoại giao. Tuy nhiên, việc tiêu tốn nguồn dự trữ chiến lược cũng đặt ra những thách thức về an ninh quốc gia nếu xung đột kéo dài hơn dự kiến.

Chính phủ Trung Quốc cũng có thể ra lệnh siết chặt tiêu thụ xăng dầu nội địa và yêu cầu các doanh nghiệp nhà nước chia sẻ nguồn dự trữ để đảm bảo các ngành thiết yếu. Việc giảm xuất khẩu các sản phẩm dầu tinh chế cũng là một phương án được tính đến nhằm ưu tiên cho nhu cầu trong nước. Những biện pháp này cho thấy sự chuẩn bị kỹ lưỡng của Trung Quốc đối với các kịch bản xấu nhất về an ninh năng lượng toàn cầu.

Tìm kiếm giải pháp thay thế từ các nguồn cung khác

Bên cạnh việc sử dụng kho dự trữ, Trung Quốc đang ráo riết tăng cường nhập khẩu dầu thô qua các đường ống từ Nga và các tuyến đường vận tải khác. Đường ống Sức mạnh Siberia đang được tận dụng tối đa công suất, đồng thời các chuyến tàu chở dầu từ Brazil, Mỹ và Canada cũng được đẩy mạnh. Sự đa dạng hóa này giúp giảm bớt sự phụ thuộc vào duy nhất một tuyến đường biển đang bị phong tỏa đầy rủi ro.

Các hoạt động ngoại giao cũng được huy động tối đa nhằm đàm phán với Ả Rập Xê Út và Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất để sử dụng các đường ống tránh eo biển Hormuz. Dù các đường ống này chỉ bù đắp được một phần nhỏ nhu cầu, nhưng chúng vẫn đóng vai trò quan trọng trong việc duy trì dòng chảy năng lượng. Ngoài ra, các chuyến dầu đang nổi ngoài khơi cũng được ưu tiên làm thủ tục dỡ hàng để nhanh chóng đưa vào sản xuất.

Về lâu dài, các nhà phân tích nhận định rằng Trung Quốc sẽ tận dụng vị thế người mua lớn nhất để đàm phán các hợp đồng dầu khí dài hạn với Nga và OPEC+. Việc chấp nhận thanh toán bằng đồng Nhân dân tệ thay vì đồng USD cũng là một phần trong chiến lược giảm thiểu rủi ro tài chính. Những bước đi này không chỉ nhằm đối phó với cuộc khủng hoảng hiện tại mà còn củng cố vị thế của Trung Quốc trên thị trường năng lượng.

Theo: Tân Thế Kỷ