Những trận địa tên lửa khoét sâu trong lòng núi tại Yazd đã chứng minh rằng sức mạnh quân sự là nền tảng cốt lõi cho an ninh quốc gia của Tehran hiện nay.
- Bắt tạm giam Phan Minh Tài vì giữ trái phép cán bộ tại Đồng Tháp
- Hy vọng hòa bình ló rạng tại eo biển Hormuz qua thỏa thuận Mỹ-Iran
- Thỏa thuận Mỹ Iran có thể được ký kết vào ngày 14/6
Tên lửa Iran duy trì hỏa lực từ độ sâu 500m dưới lòng đất
Dự án quân sự tại Yazd được xây dựng sâu vào lòng núi đá granite với cấu trúc phức tạp nhằm chống lại các cuộc tấn công từ trên không. Trong hơn một tháng xung đột, dù Mỹ và Israel liên tục trút bom xuống các pháo đài này, nhưng Tehran vẫn duy trì được khả năng đáp trả đáng kể. Các đợt không kích dù dữ dội đến đâu cũng chỉ tác động được đến lớp bề mặt và các lối ra vào của hệ thống.
Nguồn tin thân cận với giới lãnh đạo Iran tiết lộ rằng các tổ hợp tại Yazd kéo dài hàng trăm mét vào sâu trong núi đá và luôn hoạt động xuyên suốt cuộc chiến. Mỗi khi một lối vào bị phá hủy, lực lượng kỹ thuật lại nhanh chóng khôi phục để đảm bảo các bệ phóng có thể di chuyển ra vị trí khai hỏa. Sự bền bỉ này đã làm thay đổi hoàn toàn cách nhìn nhận của giới chuyên gia về hiệu quả của các “thành phố tên lửa” ngầm.
Thực tế chiến trường cho thấy Iran không chỉ dựa vào lớp vỏ bọc đá granite cứng rắn mà còn có chiến thuật vận hành linh hoạt. Một số cơ sở thậm chí chưa được kích hoạt vì các địa điểm hiện tại vẫn đáp ứng đủ nhu cầu tác chiến của lực lượng Vệ binh Cách mạng. Khả năng sống sót của mạng lưới này giúp Tehran duy trì trụ cột trong chiến lược chống lại sức ép quân sự từ bên ngoài.
Mạng lưới bệ phóng cơ động và tốc độ sửa chữa trận địa
Báo cáo tình báo chỉ ra rằng Iran vẫn còn giữ được 70% bệ phóng cơ động, một con số vượt xa các dự tính ban đầu của phía tấn công. Khả năng tiếp cận các cơ sở ngầm dọc eo biển Hormuz đã được khôi phục, cho thấy tầm nhìn chiến lược trong việc bảo vệ các vị trí hiểm yếu. Tốc độ phóng tên lửa có thể giảm sút trong giai đoạn cao điểm nhưng chưa bao giờ bị ngắt quãng hoàn toàn.
Theo chuyên gia Nicole Grajewski, mô hình “bị tấn công rồi lại phóng tên lửa” cho thấy sự chuẩn bị kỹ lưỡng về thiết bị sửa chữa và hệ thống mục tiêu nghi binh. Việc khôi phục các căn cứ ngay trong thời chiến để tiếp tục duy trì hoạt động là một minh chứng cho năng lực hậu cần quân sự. Điều này khiến các nỗ lực nhằm xóa sổ hoàn toàn kho tên lửa của Iran trở nên cực kỳ khó khăn nếu không nói là bất khả thi.
Giới phân tích cho rằng, dù bị kiềm chế một phần nhưng lực lượng tên lửa của Tehran vẫn là một đối trọng không thể xem thường. Những vệt khói tên lửa xuất hiện chỉ vài giờ sau các đợt oanh tạc tại Kermanshah là minh chứng rõ nhất cho sự sống sót của các cơ sở này. Cuộc đối đầu này đã gửi đi thông điệp mạnh mẽ về khả năng tự vệ và duy trì hỏa lực của Iran trong điều kiện khắc nghiệt nhất.
Đỗ Vân (tổng hợp)