TPHCM, những khu bán thịt chó từng nổi tiếng ở ngã ba Ông Tạ và hẻm 189 Cống Quỳnh nay gần như không còn sạp công khai, khi lượng khách giảm và nhiều cửa hàng đổi nghề.
- Chặt keo, trồng sầu riêng, nông dân Raglai thu tiền tỷ
- Ngư dân An Giang trôi dạt 4 ngày, được Hải quân cứu sống giữa biển
- Thanh Hóa triệt phá nhiều vụ ma túy, mở rộng điều tra liên tỉnh
Đầu tháng 8, đường Phạm Văn Hải, khu vực Ngã ba Ông Tạ, không còn những biển hiệu “cầy tơ” từng xuất hiện dày đặc. Nơi từng có 5-6 quán, sạp trong vài trăm mét nay chỉ còn dấu hiệu nhận biết kín đáo như những bó riềng, sả được đặt phía trước; tình trạng tương tự xảy ra tại hẻm 189 Cống Quỳnh, nơi các quán cầy tơ từng tồn tại gần 30 năm.

Ngã ba Ông Tạ từng là một trong những khu bán thịt chó lâu đời tại TPHCM, với các điểm bán thịt và lòng được phục vụ công khai. Tuy nhiên, trong khoảng 2-3 tháng gần đây, những điểm bán này lần lượt biến mất, thay bằng quán cà phê và các loại hình kinh doanh khác.
Tại hẻm 189 Cống Quỳnh, quán “cầy tơ” cuối cùng do anh Xuân Bình làm chủ đã đóng cửa từ đầu năm 2026. Chủ quán chuyển sang học nấu các món từ thịt dê, trong khi pháp luật Việt Nam hiện chưa cấm kinh doanh hay tiêu thụ thịt chó.

Theo ông Trần Phú Cường, Chi cục trưởng Chi cục Chăn nuôi và Thú y TPHCM, mặt hàng này không thuộc đối tượng được cấp phép và kiểm soát theo quy định hiện hành. Những năm gần đây, thành phố cũng tăng cường xử lý các vụ trộm cắp, tiêu thụ chó mèo không rõ nguồn gốc, vấn đề từng gây tranh luận và tiềm ẩn nguy cơ ảnh hưởng an ninh trật tự.
Thị trường thay đổi trước khi có một lệnh cấm
Sự thu hẹp của các phố thịt chó không bắt nguồn từ một lệnh cấm đóng cửa hàng loạt. Ông Nguyễn Trần Trung Hải, nhà nghiên cứu xã hội tại TPHCM, nhận định: “Một bộ phận người trẻ ngày nay không còn duy trì thói quen ăn thịt chó như các thế hệ trước”.

Bà Elizabeth Homfray, nhà sáng lập tổ chức Laws for Paws, cho biết sau 19 năm chứng kiến các điểm bán thịt chó ở TPHCM, bà nhận thấy nhóm thực khách có thói quen này ngày càng lớn tuổi, trong khi thế hệ trẻ không tiếp nối và nhiều gia đình chuyển sang nuôi thú cưng như thành viên trong nhà.
Ông Hải cho rằng sự thu hẹp của một “phố nghề” còn liên quan đến chi phí mặt bằng, đô thị hóa và yêu cầu ngày càng cao về an toàn thực phẩm, trật tự đô thị. Những yếu tố này không chỉ tác động đến hoạt động kinh doanh thịt chó.
Dù vậy, thịt chó chưa biến mất hoàn toàn khỏi TPHCM. Tại một số khu vực như phường Trưng Mỹ Tây, một số tiểu thương vẫn tiếp tục bán, nhưng lượng khách được cho là đã giảm từ 5-6 con/ngày xuống còn 1-2 con.

Từ những biển hiệu biến mất đến những cửa hàng đổi nghề, sự thay đổi đang diễn ra mà không cần một quyết định hành chính buộc các điểm bán phải đóng cửa. Khi một con phố chuyển từ mùi thịt cầy sang các món dê, thay đổi lớn hơn nằm ở chính thị hiếu của thành phố.
Nguyễn Quyến (tổng hợp)